Đời người nếu được như lần đầu gặp mặt – Thượng

Nhân sinh nếu vẫn như lần đầu gặp mặt

Tác giả: Ta là Tử Ái

<đam mỹ, đoản văn, hiện đại, ngược tâm, BE>

<Edit: Tiểu Q – Beta: Mặc Nhiên>

Không phải đặc biệt nhất nhưng khiến ta không thể không làm.

———————-

<Nhất>

Năm ấy ta mười tám tuổi, là một học sinh cao nhị.

Thành tích của ta không được tốt lắm, nhưng lại hay đánh nhau. Bởi vậy cũng quen biết một vài bằng hữu đáng tin, bọn họ đều kêu ta lão đại, đối ta nói gì nghe nấy. Bọn họ ngày ngày cung kính ta như vậy, bản thân ta còn thấy mình chính là một đại nhân vật. Hơn nữa ta còn là một đại ca có tiền, mẹ ta mất từ lúc ta còn nhỏ, cha ta tái hôn, đi Mỹ, ông ấy tuy rằng không muốn để ý đến ta, nhưng dù sao cũng là con trai nên vẫn gửi tiền cho ta, để ta tiêu xài tùy ý. Những lúc bạn bè tiền bạc khó khăn, ta lại mời họ ăn, bọn họ đối với ta càng vô cùng cảm kích. Ta càng ngày càng nổi tiếng, trong biết ngoài biết, ai cũng nghe tới đại danh của ta, ngay đến thầy giáo cũng không dám chọc ta, chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua…

…Duy chỉ có trường hợp của lớp trưởng lớp ta_ Lý Chấn Vân là ngoại lệ.

Kỳ thực ta cùng hắn, mâu thuẫn ngay từ đầu cũng không đến nổi mạnh mẽ như vậy. Lúc mới vào lớp ta cũng đối với hắn có hảo cảm, hắn dễ nhìn, nói năng nhã nhặn chừng mực, thường thường còn hay đỏ mặt, chỉ bất quá đại đa số thời gian, hắn trầm mặc không nói gì, nhìn qua cũng thấy hắn là một người rất hướng nội.

Hắn thành tích học tập tốt, tuy rằng nói không nhiều lắm, thế nhưng tất cả mọi người đều thích hắn. Vì vậy, vừa khai giảng, cần bầu  lớp trưởng, hắn coi như đạt.

Thế nhưng hảo cảm của ta dành cho hắn cũng chỉ đến thế.

Khi đó ta đã quen được người khác nghe lời, cúi đầu xưng thần, cũng quen người ta nhìn ta kính nể, kỳ thực nhớ lại thì phải nói là “Sợ” mới đúng, thế nhưng lúc đó cũng cảm thấy rất oách đi.

Lý Chấn Vân hết lần này tới lần khác không chịu phục tùng. Hắn phụ trách kỷ luật, bình thường đi làm công tác tư tưởng, chủ yếu là nói cái gì ba mẹ không nên nuông chiều a, tiền đồ phải dựa vào chính mình. Hắn tuy rằng nói không nhiều lắm, nhưng rất có sức thuyết phục, cũng có những tên bị hắn làm cảm động, sau đó thành tích đột nhiên tăng, không bao giờ… quậy phá nữa.

Thế nhưng ta không quen nhìn cái kiểu tận tình khuyên bảo của hắn.

Kỳ thực chính ta cũng không rõ là mình nghĩ cái gì, chỉ biết là rất ghét cái loại người chính nghĩa như vậy. Ngay cả những gì thuộc về thói quen của hắn cũng khiến ta ghét. Tỷ như, người này rất yêu sạch sẽ, mùa hè mặc áo sơmi trắng, thỉnh thoảng chơi bóng rổ, người khác đều bẩn người đầy bùn đất, hắn vẫn sạch sẽ. Ngăn bàn ta rối tinh rối mù, muốn tìm một quyển sách so với đi lên trời còn khó hơn, rất nhiều thời gian ta đều là hai mắt nhìn trời nghe thầy giáo giảng. Còn trong ngăn bàn hắn lúc nào cũng sạch sẽ chỉnh tề, nói chung, hắn làm cho người ta có cảm giác  “Thanh tú “, những cái gì liên quan đến hắn đều như vậy, bút của hắn, y phục của hắn, cái gì cũng gợi lên cảm giác “Thanh tú “, thực sự là kỳ quái. Bất quá theo ý ta, một tên con trai mà sạch sẽ như vậy, nhất định thần kinh có vấn đề.

Kỳ thực ghét một người có thể chọn cách xem như hắn không hề tồn tại, kỳ quái là, ta ngày nào cũng chú ý đến hắn. Hắn thành tích tốt, thầy giáo thiên vị hắn, nữ sinh tựa hồ cũng rất thích kiểu người  nhã nhặn dễ nhìn như hắn, dăm ba ngày lại viết thư tỏ tình, có kẻ còn giả bộ tiếp cận hắn, hừ, đừng xem nữ sinh xấu hổ, các nàng đều là mưu ma chước quỷ, căn bản mắt đảo lia lịa. Nhưng mà chính hắn cũng không tỏ vẻ hứng thú cho lắm, đẹp cũng tốt xấu cũng tốt, chủ động cũng tốt, rụt rè cũng tốt, hắn không phản ứng nhiều. Con mọt sách a, luôn là như vậy. Bất quá mọi người thích hắn như thế lại khiến ta đố kị. Bọn họ tuy rằng đều rất sợ ta, thế nhưng không có nữ sinh viết thư cho ta.

Nếu như chỉ có vậy, thôi thì cho qua đi, nhưng những lúc tự học, ta cùng bạn bè nói chuyện, hắn thấy, lại đi tới nhắc chúng ta đừng có nói nữa, ta cùng hắn nói chuyện cực ít, ta còn ghi lại, tổng cộng năm mươi tư câu. Không nghĩ tới hắn lần này mở miệng vàng, lại là giáo huấn ta. Bảo ta sao mà chịu được!

Ta lạnh lùng nhìn hắn, cố ý không nhanh không chậm rút ra một điếu thuốc lá, thằng đàn em còn nhanh tay châm lửa cho ta

Ta hướng hắn phả một hơi khói, dùng ngữ điệu chuẩn bị đánh nhau nói với hắn: “Chuyện lão tử, ai cần ngươi lo?” Ta nói không hề nhỏ, có những người quay đầu nhìn, bị ta trừng mắt lại sợ sệt quay đi

Hắn mạnh tay giật lấy điếu thuốc lá của ta, thanh âm không cao thế nhưng chân thật đáng tin: “Đây là phòng học, không được hút thuốc.”

Cái này đúng là muốn làm mất mặt ta mà, ngay trước mặt đàn em, ta đập mạnh bàn, chuẩn bị đánh nhau đến nơi, nhưng mẹ nó, thầy giáo ngữ văn qua gọi hắn đi, hắn vô sự.

Ta nhất định phải trả thù.

Đợi lúc  tan học, hắn một mình về nhà, đường kia cũng không đông lắm, mấy huynh đệ của ta chặn đường hắn, nói là muốn hàn huyên, kéo hắn đến chỗ không người, cho hắn một trận.

Thật hay, ngay cả mặt cũng không phải lộ, đúng là tác phong của lão đại ta. Ta hưng phấn hỏi kẻ tự xưng là hạ thủ vô cùng tàn nhẫn: Vương Hiểu Dũng, muốn hắn nói cụ thể một chút, hắn nói xong mặt mày hớn hở, thêm một câu: “Chúng ta làm việc, lão đại yên tâm. Chúng ta đánh hắn, xong rồi chỉnh lại y phục tử tế cho tên hỗn đản đó, nói hắn không được kể cho ái, nếu không…..”

Ta lại hỏi: “tên hỗn đản dó  không nói gì thêm?”

Vương Hiểu Dũng suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Hắn thật không có. Hắn không nói câu nào.”

“Không nói câu nào?” Ta có điểm kinh ngạc, “Không xin tha hay mắng chửi?”

“Không có.”

“Vậy cũng không kêu đau?”

“Không.”

Hắn đúng là không nói cho thầy giáo, chỉ có hôm thứ hai, hắn khập khiễng đi đến lớp, lão sư quan tâm hỏi hắn chuyện gì xảy ra, hắn nói tự mình vấp ngã. Phỏng chừng cả ba mẹ hắn cũng chưa dám nói cho. Đồ nhát gan!

Ta cho rằng hắn sợ, đúng là tạo cho ta thêm uy danh, bây giờ, ngay cả lớp trưởng cũng phải sợ ta.

Thế nhưng ta nghĩ sai rồi, một lần ta quậy phá, hắn cư nhiên đi tới, lại tỏ vẻ đối nghịch.

Kỳ thực, hắn chưa bao giờ đối với người khác phát hỏa, ngữ khí luôn luôn nhu hòa, mang theo mạc danh kỳ diệu ngượng ngùng, chỉ là ta rất ghét như vậy. Ta không đợi hắn mở miệng, đã nói: “Ít thôi, lão tử một câu cũng không nuốt nổi.” Nói xong đi ra phòng học.

Ta lần này không đánh hắn, dù sao hắn cũng không chọc tức ta, trên giang hồ co quy định của giang hồ, mấy cái thứ quy củ cũng khá phức tạp. Nói thật ra, ta chống lại hắn cũng có chút lo lắng, thành ra còn muốn chừa đường lui.

Mâu thuẫn giữa ta và hắn không thể hiện ra ngoài, thế nhưng hắn là cái đinh trong mắt. Ta ngày nào cũng nghĩ cách để chỉnh hắn, chỉ có điều không  nghĩ ra được cái gì hay ho.

<Nhị>

Mấy huynh đệ chúng ta ở cùng nhau, nếu không uống rượu thì cũng là xem tranh ảnh mát mẻ. Thành thật mà nói cơ hội đánh lộn cũng không nhiều lắm. Chúng ta chỉ có thể xem phim bạo lực. Nhà của ta rất lớn, lại chỉ có một mình ta ở, tiêu diêu tự tại.

Chúng ta đều chưa làm loại chuyện đó, nhưng mà phim đó kỹ xảo dàn dựng cũng thật sống động, xem phim thực sự muốn phát hỏa. Vương Hiểu Dũng thậm chí hận không thể đi tìm gái, thực ra là không dám, chúng chỉ muốn đánh nhau để diễu võ giương oai, cưỡng dâm thì thực sự hạ lưu. Mấy người bằng hữu của ta tuy là trong mắt thầy giáo không ra gì, cũng hay chửi thề, bề ngoài lại như đám côn đồ, kỳ thực giết người phóng hỏa, tuyệt đối không dám làm. Mỗi lần xem loại phim này xong, đều tự biết thân biết phận.

Một ngày Vương Hiểu Dũng thần bí đi tới, đưa cho ta một cuộn phim, nói nhất định phải xem. Ta hỏi hắn nội dung là cái gì, hắn nói hắn cũng không biết, thấy tên bán hàng cứ nằng nặc dúi vào. Ta nửa  tin nửa ngờ: “Cái tên đó có đáng tin không? Chẳng qua lừa để ngươi mua phim mà thôi.” Nói là nói vậy, ta vẫn  gọi đám bạn xem cùng.

Không nghĩ tới, vừa xem xong, chúng ta đều là mở to hai mắt nhìn, một tên lắp bắp nói: “Lão đại, nguyên lai nam nhân cũng có thể. . . Như vậy, thực sự. . .” Chúng ta cũng không biết nói cái gì, khi đó ta chỉ mơ hồ nghe người ta nói về đồng tính luyến ái, ta còn tưởng rằng nam nhân không yêu nữ nhân, sau đó giống bằng hữu ở cùng một chỗ, chỉ là nghe người ta nói khẩu khí khinh bỉ, ta còn nghĩ kỳ quái, điều đó không phải rất bình thường sao, ta còn len lén nghĩ tới, nếu như nhỡ muốn làm chuyện đó thì làm thế nào? Tìm gái gọi chăng?

Ta nhìn không chớp mắt vào màn hình TV, nguyên lai là như vậy! Lại liếc mắt nhìn đám bằng hữu, bọn họ cũng là nhìn nhau.

Buổi chiều hôm nay, ta đúng là được mở mang đầu óc!

Nói cũng kỳ quái, sau đó ta lại đối loại phim này rất hứng thú, luôn kêu bọn họ mua. Mới đầu bọn họ còn hăng hái bừng bừng theo ta xem, dần dần thấy chán, lại nói xem phim AV thích hơn.

Có một hôm chúng ta ngồi xem cùng nhau, ta đang xem đến hồi gay cấn, họ lại thấy buồn ngủ. Vương Hiểu Dũng nhìn ta liếc mắt, bỗng nhiên hạ giọng nói rằng: “Lão đại vậy thì…..”

Ta lại càng hoảng sợ, hồ nghi trừng mắt nhìn hắn, mấy người khác cũng nhìn hắn, hắn liên tục xua tay: “Lão đại không nên hiểu lầm, chúng ta là huynh đệ, không thể nói những chuyện xấu hổ như vậy, ý ta là….” Hắn hạ giọng, nói thầm vào tai ta mấy câu, ta không lên tiếng, cảm giác bồn chồn, như bị hắn nói ra những gì sâu trong tận đáy lòng.

Vương Hiểu Dũng thấy ta trầm mặc, nhẹ nhàng nói rằng: “Chẳng lẽ lão đại sợ? Vậy không làm được rồi.”

Những lời này kích thích ta, ta hung hăng nhìn hắn một cái, lớn tiếng nói: “Ai nói ta sợ? Chỉ là tên hỗn đản nếu như chịu không nổi chuyện này, thực sự báo công an thì rắc rối.”

Lúc này bọn họ mấy người cũng nghe ra chúng ta đang nói cái gì, đều có điểm hưng phấn. Vương Hiểu  Dũng nở nụ cười, “Lão đại yên tâm, đảm bảo hắn sẽ không nói. Hơn nữa, nếu như là nữ, nói không chừng còn tìm tới cái chết, không hay ho gì, nhưng với một tên con trai, chuyện như vậy, so với đánh hắn cũng không khác nhau, thấy thế nào?”

Tâm ta có điểm động, trước kia mới chỉ nghĩ đến đánh cho hắn một trận, cái gì khác nghĩ cũng chưa nghĩ, hôm nay cơ hội dễ như trở bàn tay, chỉ cần ta gật đầu. Tim đập càng mạnh, không tự chủ được hỏi: “Lúc nào?”

Bọn họ mấy người kêu lên: “Lão đại đồng ý rồi! Vậy cuối tuần này!”

Mấy ngày kế tiếp, ta trên cơ bản là không ngủ được.

Ngày cuối tuần hôm đó, ta ở nhà xem TV, kỳ thực xem cái gì cũng không rõ, nghe được vài tiếng gõ cửa, ta có chút khẩn trương. Vừa mở cửa, Vương Hiểu Dũng vẻ mặt đắc ý đi đến, ta nhìn qua phía sau hắn, chỉ thấy hắn cùng mấy người đang giữ Lý Chấn Vân còn đang lúng túng. Y phục hắn không chỉnh tề như bình thường, tóc cũng thoáng có điểm loạn, đại khái là bị bọn họ mấy người  làm ra như vậy, bất quá vẫn rất tuấn tú. Nếu như trước đây thấy hắn xinh đẹp như vậy nhất định là đố kị, còn hiện giờ, là một loại tình cảm kỳ quái. Ta hỏi bọn hắn làm thế nào mà lừa hắn đi ra được, dù sao thì với kiểu người ôn hòa như hắn, bọn họ đương nhiên có cách.

Vương Hiểu Dũng vỗ vỗ mặt hắn: “Biết ngày hôm nay vì sao muốn lớp trưởng đại giá không?”

Lý Chấn Vân không nói được một lời, chỉ là có điểm chán ghét trừng mắt nhìn hắn. Vương Hiểu Dũng cười nhạt hai tiếng:

“Đáng nhẽ ngươi ngàn vạn lần không nên làm lão đại ta khó chịu a, may mà lão đại ta còn có chút thiện lương, chỉ muốn cho ngươi thưởng thức một chút, đổi lại là ta, hận không thể cho ngươi đi Tây Thiên! Còn không mau cảm tạ lão đại!”

Một tên khác cười: “Ở lại hầu hạ lão đại cho tốt!”

Lý Chấn Vân nghe không hiểu, bất quá trong mắt hắn càng thêm sợ hãi, hắn bình thường luôn là vẻ mặt thản nhiên, bộ dạng sợ hãi như vậy là lần đầu ta thấy, trong nháy mắt chợt cảm thấy thập phần kích thích. Ta suy nghĩ, không thể nào mất mặt trước huynh đệ, ngày hôm nay nhất định phải cho hắn biết sự lợi hại của ta.

Ta cố ý không nhanh không chậm tiêu sái đến trước mặt hắn, vuốt nhẹ tóc của hắn, sau đó cởi nút áo đầu tiên. Vẻ mặt của hắn đầy sợ hãi, hơn phân nửa nút áo của hắn đã bị cởi sạch, gần như chỉ chờ ta ăn… Ta dưới đáy lòng cười nhạt, nếu như vậy, quá dễ dàng cho ngươi rồi.

Ta chậm rãi lần tới thắt lưng của hắn, hắn phản kháng, chỉ là bị mấy người giữ chặt. Ta cố ý làm rất chậm, hưởng thụ một loại cảm giác thư sướng khó hiểu, đột nhiên hiểu ra vì sao mèo bắt chuột còn muốn vờn thật lâu. Rời tay khỏi thắt lưng, ta tiến tới khóa quần, bọn họ mấy người đang giữ hắn đều cảm thấy rất hứng thú.

Ta rốt cục cởi hết y phục trên dưới, phỏng chừng cái tên khiết phích này, chưa từng ở trước mắt người khác mà không mặc gì. Má hắn đỏ bừng, đầu cũng không dám ngẩng lên. Ta đem y phục hắn ném cho đám bạn,Vương Hiểu Dũng đem camera chuẩn bị từ trước,chụp một loạt, hắn hoảng sợ nhìn Vương Hiểu Dũng, đã mơ hồ biết chúng ta định làm gì.

Chuyện kế tiếp, ta hướng bọn họ: “Các ngươi đi ra ngoài đi, ngày hôm nay không cần trở lại, lão tử một người có thể đối phó hắn.”

Bọn họ tuy rằng còn muốn xem, nhưng nghe ta nói như vậy cũng chỉ có thể đi ra ngoài. Tới cửa, Vương Hiểu Dũng quay đầu lại giơ lên camera về phía ta, ta cũng hướng hắn giơ ngón tay cái lên. Chủ ý này của hắn, hoàn hảo.

Ta nhanh tay ôm lấy Lý Chấn Vân, hắn vừa bị mấy người bọn họ giữ, hiện tại vừa được thả ra, liền liều mạng phản kháng. Thế nhưng một người văn nhược như thế đương nhiên không phải đối thủ của ta, dù là hai người cũng không thể. Rất nhanh ta đã đem hắn đặt lên giường rồi tự mình cởi y phục. Trong tích tắc da thịt đụng chạm, toàn thân ta có một cảm giác thích thú vô cùng.

Ta cảm thấy mắt hơi mờ đi, toàn thân bị kích thích. Rồi bắt chước những động tác trong cuộn phim đụng chạm, da hắn trơn bóng trắng nõn, cảm giác thật tốt.

Hắn đã loáng thoáng đoán được ta muốn làm gì, vừa phẫn nộ vừa ngượng ngùng, mặt hắn lúc đỏ lúc hồng, hắn muốn đá ta, chỉ là phản kháng như vậy với ta cũng chỉ như trẻ con làm trò. Tay của ta như kìm sắt, hắn căn bản không thể trốn thoát.

Hơi thở ngày càng trầm trọng, chỉ muốn thật nhanh phát tiết, mạnh một chút tiến nhập thân thể hắn, phải nói là, lúc đầu, ngay cả ta còn thấy đau, hắn toàn thân run rẩy, tay túm chặt ga giường, như thể muốn cào loạn. Ta nghe được tiếng rên rỉ thống khổ của hắn, trái lại càng kích thích dục vọng, ở bên trong vô cùng sảng khoái, căn bản không quan tâm tới cảm nghĩ của hắn. Hơn nữa ta cũng không có cách nào khác khống chế chính mình, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là dục tiên dục tử, muốn ngừng mà không được, điều tiếc nuối duy nhất là hắn không phối hợp như diễn viên trong phim, hắn từ đầu tới đuôi, đều sống chết giãy giụa, bất quá cũng là một loại kích thích, càng tăng cảm giác muốn chinh phục.

Không biết qua bao lâu, ta không còn có khí lực, nằm ở trên giường, nói cũng không nói nên lời, nhắm mắt nặng nề ngủ.

Lúc ta tỉnh dậy còn mơ màng, nhìn đồng hồ, nguyên lai đã ngủ lâu rồi, nhất thời có điểm mờ mịt, không nhớ rõ đã làm cái gì, chỉ là ta lập tức nhớ tới hắn đang nằm bên cạnh, mới biết được tất cả không phải nằm mơ. Hắn nhắm mắt, bất quá khẳng định là không ngủ, nước mắt cứ như vậy mà chảy ra, ướt cả một mảng gối lớn.

Ta còn đang suy nghĩ hắn thế nào lại không trốn đi, đột nhiên nhớ ra y phục hắn đã bị bọn họ cầm đi, với tính cách của hắn, cũng sẽ không mặc quần áo của ta, hơn nữa ta nghĩ, hắn đau đến như vậy, đến môi còn trắng bệch, có muốn cũng không đi được.

Ta đột nhiên rất sợ hãi, ta không biết làm cái gì, ta thậm chí nghĩ, qua buổi chiều này, ta với hắn có thể có cái gì đó thay đổi, chẳng lẽ là “Xử nam tình kết?”

Ta cố gắng xem chuyện đó như một trò chơi, có lẽ chỉ như nam sinh đấu khí, nhưng là trong lòng hỗn loạn, ta chửi chính mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Trước tiên mặc y phục, lại từ tủ quần áo đem quần áo mới cha ta gửi cho, ta so với hắn dáng người không chênh lệch lắm, có thể mặc được.

Ta ôm y phục ngồi ở mép giường, lạnh lùng nói rằng: “Ngươi trước đây đắc tội ta, người đắc tội ta chỉ có một kết cục, đối với ngươi ta đã khách khí lắm rồi, bây giờ coi như hòa nhau. Chỉ là ta cảnh cáo ngươi, nếu như ngươi nói chuyện này ra ngoài, người khác sẽ coi như kẻ điên, căn bản không ai tin ngươi, cả ngươi, cả cha mẹ ngươi đều sẽ bị cười nhạo — đừng quên là chúng ta còn có ảnh chụp. Nói chung, chịu thiệt vẫn là ngươi.” Hắn không nói, cũng không mở mắt, chỉ là cắn chặt môi, đến lúc buông ra thì lưu lại dấu răng thật sâu, trong mắt lại có nước mắt chảy ra.

Ta không thèm nói lại, thật vất vả cố làm ra vẻ bình tĩnh, cũng không đứng dậy, lòng ta rất trống rỗng nhưng không phải vì sợ hắn kiện.

Ta miễn cưỡng ôm lấy hắn, định giúp hắn mặc quần áo, nhìn hắn môi trắng bệch, thân thể run rẩy, phỏng chừng đau đến không chịu được. Ta bỗng nhiên có điểm bứt rứt.

Ngay lúc tay của ta tiếp xúc da thịt hắn, hắn sợ đến run lên, mở mắt, vừa chán ghét vừa sợ hãi trừng mắt, một mạch gạt ta ra.

Ta bị cự tuyệt như vậy, nghĩ rất mất mặt, vứt y phục qua chỗ hắn: “Vậy tự ngươi mặc, đương nhiên, ngươi không chịu mặc y phục ta cũng được, ở đây đừng có bước ra khỏi cửa.” Mặc dù lời nói của ta có vẻ khích bác, nhưng đó chính là mong muốn thật tâm của ta.

Hắn cố sức ngồi dậy, ngây ngốc một hồi, sau đó chậm rãi cầm lấy y phục.

Hắn khổ sở khoác y phục lên người, chậm rãi, ta cho tới bây giờ chưa từng thấy ai mặc quần áo mà lâu đến như vậy, có điểm buồn cười, cũng có chút thương cảm hắn. Ta nhìn hắn cài cúc áo chật vật đến nửa ngày cũng chưa cài được, rốt cục nhịn không được bật cười, vươn tay cài hộ, lúc này đây hắn không cự tuyệt, chỉ là quay mặt không nhìn. Cái nút áo đúng là rất cổ quái, ta ở rất gần hắn, khí tức trên người hắn làm mặt ta nóng lên, hơi thở của hắn làm tay ta phát run. Cuối cùng đành không ngừng chửi thầm cái nút áo chết tiệt.

Rốt cục mặc xong y phục, hắn miễn cưỡng đứng lên, ta nói ngươi chờ một chút, ta mở cửa, để lấy xe đạp, đưa hắn về. Đến lúc ta quay lại, đã không còn thấy hắn, ta tin rằng hắn chưa đi được xa, nhưng cũng không có ý đi tìm hắn. Ta ngồi trên ghế sô pha không nhúc nhích. Trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

<Tam>

Ta xin nghỉ phép, lúc thì nói cảm mạo, lúc thì nói đau chỗ này lúc lại đau chỗ kia. Kỳ thực nói trắng ra là, ta sợ nhìn thấy Lý Chấn Vân. Ta đối mấy người Vương Hiểu Dũng nói đừng tới tìm, ta thực sự chỉ muốn ở một mình.

Đến lúc ta có đủ dũng khí đến lớp học, hai chân lại như nhũn ra, tự mắng mình hai tiếng, Vương Hiểu Dũng lại đến muộn.

Ta ngồi vào chỗ, mở sách qua loa một hồi, sau đó len lén nhìn quanh, không thấy hắn. Nhưng lại thấy Vương Hiểu Dũng đi đến từ phía sau.

Hết giờ học, ta cùng Vương Hiểu Dũng nói chuyện: “Lão Đại thật tài, hỗn đản kia cuối cùng cũng chạy.”

Ta lấy làm kinh hãi: “Chuyện gì xảy ra?”

Vương Hiểu Dũng có điểm kỳ quái: “Lão đại bế quan vài ngày, nên cái gì cũng không biết sao? Tên kia chẳng biết thế nào cùng ba mẹ còn có cô Lưu nói chuyện, muốn chuyển tên đó sang lớp bên, nghe nói vốn đã muốn chuyển trường, bất quá không được. Cô Lưu tức muốn chết, nói như thế nào cũng là mèo ngoan của bà ta mà. Hắc hắc.” Tim đập bất định, không thể nói rõ vui mừng hay thất vọng, quá phức tạp. Vương Hiểu Dũng đưa cho ta một phong thư, thần bí nói: “Bảo vật. Quay về chậm rãi thưởng thức.” Ta cầm  phong thư, chợt thấy nóng đến bỏng tay, vội nhét vào cặp sách.

Có một hôm, ta vô tình nhìn ra hướng ngoài hiên, ta cũng không biết chính mình là muốn nhìn cái gì, cả ngày đều hoảng hốt, vô luận người nào nói chuyện ta nghe vào đều thấy vô cùng mờ mịt, như là tiếng từ thế giới nào vậy.

Ta thấy khó chịu, nhưng một điểm cũng không thể nào giải thích.

Về đến nhà, ta kiếm mấy thứ gì đó ăn, một mình rầu rĩ nằm ở trên giường, một lát sau lại ngồi dậy, cẩn cẩn dực dực lấy ra phong thư kia, ta nhắm mắt lại rút ảnh bên trong ra, mở mắt, ép buộc chính mình nhìn, đó là thân thể đẹp đẽ của một nam hài tử trẻ tuổi, hơn nữa, là bị ta độc ác ép buộc. Thân thể này lần đầu tiên đã thuộc về ta.

Ta không dám nhìn lâu, lại cất vào trong ngăn kéo. Thế nhưng ta phát hiện trong phòng đều là mùi của hắn, ta nằm ở trên giường, nhớ đến cảnh tượng nóng bỏng đêm đó của ta và hắn, tuy rằng chỉ là mình ta có cảm xúc, tim vẫn đập không ngớt. Ta úp mặt vào sâu trong gối muốn làm nguội cái đầu bắt đầu nóng lên, rồi lại nhớ đến nước mắt khuất nhục trên khuôn mặt hắn. Ta tâm phiền ý loạn, mở tủ quần áo lấy đồ muốn đi tắm, lập tức lại nhớ tới hôm đó giúp hắn mặc quần áo bị hắn tỏ thái độ tránh né. Thật không rõ ta đây là bị làm sao!

Ta càng ngày càng khó ngủ, từ ngày chủ nhật hôm đó cho tới bây giờ đều là như vậy. Bình thường cứ ngủ một chút lại tỉnh, sau đó sẽ mơ mơ màng màng ngủ đi, cứ như vậy chập chờn cả đêm, cũng không biết chính mình đang suy nghĩ cái gì. Có lúc tự chửi rủa mình, rơi vào hối hận vô cùng, có lúc nghĩ nghĩ, lại có ngọt ngào không thể cho ai biết.

Lại qua một đêm.

Ngày thứ hai ta có điểm mơ hồ mà đi học, vừa ngồi xuống phát hiện trong bàn có một cái túi, ta còn chưa mở mọi người xung quanh đã nói cho ta biết đó là túi Lý Chấn Vân đem tới. Tim ta đập mạnh, mở túi, bên trong dĩ nhiên là quần áo hắn mặc, ta nhìn quanh thì thấy một mẩu giấy nhỏ vỏn vẹn mấy chữ: “Y phục ta đã giặt.”

Ta muốn xin lỗi, cũng muốn đưa y phục cho hắn, nói với hắn rằng hắn mặc rất đẹp, không cần phiền phức giặt đem trả lại, thế nhưng ta cái gì cũng không có làm, chỉ là đem tờ giấy vo lại, ngồi buồn vô cớ.

Vương Hiểu Dũng tinh ý nói: “Lão đại, ta có lời muốn nói với ngươi.”

Ta nhìn hắn có chút khó hiểu. Hắn ậm ừ vài tiếng, ấp a ấp úng : “Hai ngày nay ngươi có chuyện gì sao?”

Ta lắc đầu. Vương Hiểu Dũng do dự một chút, nói tiếp: “Kỳ thực chuyện này cũng không có gì, ngoạn ngoạn mà thôi, nói không chừng đánh hắn một trận hậu quả còn nghiêm trọng hơn, hơn nữa, ảnh chụp của hắn đều trong tay chúng ta, ngươi đừng sợ.”

Ta trầm mặc nửa ngày, rốt cục nói rằng: “Kỳ thực ngày đó ta không thượng hắn, chỉ là giáo huấn một chút.”

Vương Hiểu Dũng trợn tròn con mắt: “Vì sao? Thật vậy chăng?”

Ta thở dài: “Cũng không có gì, chỉ là thấy cùng nam nhân làm chuyện đó thật đáng ghét.”

Hắn không nói cái gì nữa, suy nghĩ một lát liền bị ta vỗ vai gián đoạn: “Được rồi được rồi, biết ngươi quan tâm ta, ta nhớ kỹ.” Vương Hiểu Dũng gật đầu. Ta bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: “Được rồi, các ngươi đem quần áo hắn để chỗ nào vậy?”

“Sớm vứt ở hậu viện nhà ngươi rồi.” Lòng ta mắng một tiếng nhưng thật sự cảm thấy thật may mắn.

Còn tiếp.

Aki: Beta xong cái này thật toát mồ hôi a ~ Hôm nay bị cái gì ấy, beta 3 lần, cứ mỗi lần click nút update xong là mạng có vấn đề, hên là lần này up lên được, bằng không ta đi tự kỷ 3 ngày cho bõ ghét >_>


This entry was posted in danmei, đam mỹ, đoản văn. Bookmark the permalink.

4 Responses to Đời người nếu được như lần đầu gặp mặt – Thượng

  1. ta nghĩ Tác giả: Ta là Tử Ái là đúng ah
    nhà Đằng Tử cũng ghi Ngã Thị Tử Ái mà
    thank nàng đã dịch ta tìm bộ nì mãi

  2. Pingback: (*^-^*) List đam mỹ hoàn đã đọc (●*∩_∩*●) | Tịch Nguyệt Ma Nữ

  3. Pingback: List Đam Mỹ | libakado

  4. Pingback: D list | libakado

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s