Liễm Âm vấn tình chương 13

Đệ thập tam chương:

Liễm Âm ôm Sở Thanh Phong, cũng không thèm để ý hắn một mực giãy giụa, đấm đá cùng nhục mạ, lập tức tiến vào phòng, đem hắn nằm trên giường. Sở Thanh Phong  thần trí đã hơi mơ màng, miệng vẫn không ngừng mắng: “Hỗn đản, hạ lưu, không biết xấu hổ!”

Liễm Âm mặc hắn mắng, cũng không lên tiếng, vươn tay đến cổ áo hắn, Sở Thanh Phong  một bên tức giận mắng, một bên tránh né, không cho hắn tới gần mình.

Liễm Âm hơi nhíu  mày, đưa tay điểm huyệt hắn. Kẻ vừa rồi liều mạng giãy giụa, ngay lập tức đã thành Mộc Đầu Nhân, nằm bất động ở trên giường không thể động đậy, miệng vẫn không thôi mắng “Hỗn đản, mau giải huyệt cho ta, thả ta ra!”

Kẻ kia vẫn ôn nhu cởi quần áo của hắn, Sở Thanh Phong nhận thấy hôm nay chắc chắn sẽ bị tên vương gia vô sỉ này ô nhục, lệ từ khóe mắt bất giác rơi xuống <ah~~~ Ta đau lòng quá đi TTATT>

.

Liễm Âm thở dài, nhưng tay vẫn không dừng lại, rất nhanh đã lột sạch y phục trên người Thanh Phong. Da dẻ như tuyết ngọc, nhỏ gầy nhưng không như thân thể nữ nhân yếu ớt hiện ra ở trước mắt, máu tựa hồ ngay lập tức đều dồn về hạ thể, Liễm Âm chỉ còn cảm thấy hô hấp có chút khó khăn .

Tay run rẩy vỗ về đùi ngọc trắng noãn =,,=|||, chỉ cảm thấy một cảm giác mềm mại khó tả, điện lưu toàn thân toán loạn, trong đầu trống rỗng, cả người nóng như thể bị liệt hỏa thiêu đốt.

Sở Thanh Phong bị hắn đụng chạm vào thân thể đến phát run, khuất nhục nhắm chặt hai mắt, không muốn nhìn hắn, vừa khóc vừa nói: “Ta hận ngươi, hỗn đản, đồ không biết xấu hổ!”

Liễm Âm cúi người, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi anh đào còn đang tức giận giương lên mắng, mút nhẹ. Sở Thanh Phong vội la lên: “Cút. . . . . . Ngô. . . . . .” đã bị Liễm Âm chặn lại, nhân cơ hội đem lưỡi xâm nhập vào trong miệng, hút  chất lỏng ngọt ngào như mật.

Sở Thanh Phong trong đầu một mảnh hỗn độn, cả người giống như đang bị lửa thiêu, nóng đến mức thần trí không tỉnh táo, chỉ cảm thấy nụ hôn này vẫn còn chưa đủ, muốn nhiều hơn nữa, lưu luyến đầu lưỡi ngọt ngào tươi mát, không ngừng mút vào chất lỏng thanh tân, trong miệng không kìm được tràn ra mọt tiếng ngâm khẽ.

Chậm rãi chấm dứt trận hôn cuồng nhiệt, môi Liễm Âm hướng về phía chiếc cổ mảnh nhỏ, ngậm hầu kết đang thở hổn hển, tinh tế liếm lộng một phen, dời về phía xương quai xanh khêu gợi, tại chỗ lõm mà cắn liếm, người nằm dưới thân thở gấp không thôi, trong miệng không chịu được rên khẽ từng trận! =//u//= (Do it do it!!!)

Miệng ôn nhu ngậm một khỏa anh quả nộn hồng, nhẹ nhàng liếm quanh, lưỡi nghịch ngợm trên tiểu quả , mà chủ nhân của tiểu quả, theo kích thích của đầu lưỡi, không nhịn được phát ra tiếng kêu nho nhỏ: “A. . . . . . Ân. . . . . .”

Liếm lộng xong, cái lưỡi mới thỏa mãn trượt đi, đến một nơi mềm mại, nhẹ nhàng mà dùng răng vén đám rậm rạp, đầu lưỡi tại đám “cây cỏ” mà liếm lộng”, chỉ bạc ngấm dần vào đám cây cỏ mềm mại.

Nhẹ nhàng xoa kia ngọc hành trắng noãn đã đứng thẳng tắp, cao thấp vỗ về, từ đôi mắt của chủ nhân ngọc hành kia chảy xuống một giọt lệ, trong miệng khó có thể ức chế thở gấp, thỉnh thoảng phát ra một tiếng ngâm khẽ.

Ngọc hành trắng noãn bị dục vọng biến thành sắc đỏ, lệ châu không ngừng từ lỗ nhỏ của ngọc hành mà chảy xuống. Đột nhiên, Sở Thanh Phong cảm thấy hạ thể bị một loại cảm giác ướt át, ấm áp bao vây, từng đợt khoái cảm từ hạ thể truyền đến, nhịn không được mở mắt ra, thấy Liễm Âm cúi đầu, miệng ngậm ngọc hành của mình ra sức nuốt vào nhả ra.

Nhất thời càng thêm xấu hổ và giận dữ, nước mắt lại ứa ra, vốn định chửi ầm lên, chính là hạ thể sảng khoái đến mức khoái cảm tận cùng, làm cho lời mắng của hắn đứt quãng, thanh âm lại đầy gợi cảm, như là vẽ vãn: “Hỗn đản. . . . . . Ân. . . . . . A. . . . . . Không biết xấu hổ. . . . . . Ta. . . . . . A. . . . . .”

Liễm Âm lại cảm thấy thanh âm này gợi cảm muốn chết, kích động đến mức máu trong người như sôi lên, càng ra sức mút. Sở Thanh Phong cả người nóng muốn nổ tung, một tiếng gầm nhẹ, trong miệng Liễm Âm bắn ra dục vọng mãnh liệt.

Liễm Âm bị sặc, ho nhẹ không thôi, Sở Thanh Phong vừa thẹn vừa giận, từ từ nhắm hai mắt, không dám nhìn hắn, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Sở công tử, chịu được không?” Liễm Âm nhẹ nhàng hỏi. Sở Thanh Phong cũng không để ý tới, mắt vẫn nhắm, lệ vẫn rơi.

Liễm Âm thở dài, nhìn về phía hạ thể Sở Thanh Phong, thấy ngọc hành vừa mới phóng thích đã lại đứng thẳng.

Sửng sốt trong chốc lát, chậm rãi đem quần áo trên người mình trừ tẫn, lấy cao mà lúc nãy Vân ném cho, tay run rẩy mở lấy ra một ít, nhẹ nhàng hướng nơi tinh tế của mình mà xoa thuốc.

Sở Thanh Phong từ từ nhắm hai mắt, thầm nghĩ: cuối cùng cũng đến! =//u//=

Đợi sau một lúc lâu, cũng không cảm giác được Liễm Âm làm gì. Sở Thanh Phong đánh liều hé mắt nhìn về phía hắn, đã thấy Liễm Âm đỏ mặt, quỳ gối phía trên, một tay cố hết sức khai thác mật động của chính hắn.

Sở Thanh Phong lập tức ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm Liễm Âm, run rẩy nói: “Ngươi, ngươi làm gì?”

“Sở công tử, ta không nghĩ ngươi sẽ nhượng ta, cũng không muốn ngươi chết!” Liễm Âm nhẹ giọng nói: “Lại càng không muốn ngươi hiểu lầm ta!” , nói xong, liền chậm rãi ngồi xuống phía ngọc hành thẳng tắp của Sở Thanh Phong, tuy rằng sau đình có thuốc mỡ trơn, nhưng không khai thác cẩn thận. Hai người đồng thời nhướng mày, một tiếng thở nhẹ.

Sở Thanh Phong là vì tiến vào mật động, bị kẹp sinh đau, nhướng mày. Nhưng lúc sau, lại sảng khoái như thể sắp thăng thiên, rên khẽ! Liễm Âm cũng muốn rơi lệ  nhíu mày thở nhẹ, cảm giác hai người hoàn toàn bất đồng.

Liễm Âm đỏ mặt ngồi trên người Sở Thanh Phong, Sở Thanh Phong cũng đỏ mặt, hai người bốn mắt nhìn nhau, rồi lại không biết nói cái gì cho phải, đều xấu hổ quay qua một bên, không dám lại nhìn đối phương.

Phía trên, Liễm Âm nhẹ nhàng vặn vẹo đứng dậy, Sở Thanh Phong chỉ cảm thấy một loại sảng khoái chưa từng có ở hạ thể, thoải mái đến mức muốn điên cuồng hét lên.

Liễm Âm lại cảm thấy được trong cơ thể bị dồn nén  đau đớn, chính là thấy vẻ mặt thỏa mãn của Sở Thanh Phong, lại không dám dừng lại, liền chịu đau, từ trên xuống dưới kích thích . Đột nhiên cự vật trướng lên, Sở Thanh Phong gầm nhẹ, ở trong cơ thể hắn phun ra dục vọng.

Liễm Âm chỉ cảm thấy cả người một tia khí lực đều không có, hậu đình đau đến chết lặng ! Tê liệt ngã xuống  người Sở Thanh Phong, thở hổn hển. Không ngờ mới một lát , cự vật trong cơ thể đã lại cứng lên, trong lòng mắng: “Linh nhi chết tiệt, hạ cái gì dược mạnh như vậy? Ngày mai nhất định phải đem tiện nhân này đuổi về nà, vĩnh viễn không cho hồi kinh!”

Sở Thanh Phong đỏ mặt khẽ nói: “Ngươi, ngươi không sao chứ!”

Liễm Âm nằm trên người hắn, điểm nhẹ vài cái, giải huyệt cho hắn, nhẹ giọng nói: “Sở công tử, ta, ta thật sự là không có khí lực, ngươi, tự mình đến đây đi!” Nói xong xuống khỏi người Sở Thanh Phong, nằm một bên.

Sở Thanh Phong nhất thời thẹn thùng ngồi dậy, xấu hổ nói: “Ngươi, ngươi có đau không?” Liễm Âm nhắm mắt, không lên tiếng.

Sở Thanh Phong càng hổ thẹn , lúc này trong đầu đã có chút rõ ràng, trong lòng biết xuân dược này chắc chắn không phải là do Liễm Âm hạ, vừa rồi còn chửi mắng hắn, mà hắn lại không lợi dụng lúc khó khăn, lại đối đãi với mình như vậy, vừa hối hận vừa thẹn thùng.

Nhào vào người Liễm Âm , ôm lấy hắn nói: “Ngươi, ngươi giận ta ? Ta biết ta hiểu lầm ngươi ! Ngươi không nên tức giận , được không?” <=//u//= lỡn mợn quá đi~~~>

Liễm Âm mở mắt , nhìn thấy người trước mắt bộ dạng như vậy, thở dài nhẹ giọng nói: “Sở công tử, ta không có giận ngươi, ngươi đến đây đi, nhanh giải độc, thân thể quan trọng hơn, mau chút đi!”

Thấy Liễm Â, quan tâm đến thân thế của mình như vậy, Sở Thanh Phong cảm động vô cùng, nhất thời nhịn không được ôm lấy hắn, ôn nhu đưa môi đến, hôn nam tử ôn nhu kia.

Được người mình mong nhớ ngày đêm hôn chân thành như vậy, Liễm Âm chỉ cảm thấy động tình không thôi, vươn hai tay ôm người kia, bàn tay lướt nhẹ trên lưng hắn.

“Ngươi, vì cái gì phải làm như vậy?” Sở Thanh Phong vừa hôn vừa nhẹ giọng nói. Tuy rằng trong lòng ẩn ẩn đoán được, rồi lại hy vọng chính tai nghe thấy.

“Sở công tử!” Liễm Âm mới vừa mở miệng, liền bị Sở Thanh Phong chặn lại, liếm hôn một chút, sẵng giọng: “Gọi ta Thanh Phong!” <oai quá ta~~~>

Mặt Liễm Âm lập tức đỏ, thầm nghĩ: hắn, hắn có thể nào đối với ta có chút ý tứ không? Không, hắn thích tiểu đệ, hắn chính là cảm thấy áy náy, hẳn vậy rồi!

“Thanh Phong, ta, ta chỉ là không muốn ngươi bị thương tổn!” Liễm Âm dừng một chút,nhẹ nói: “Nói cho cùng, ngươi là trong phủ ta trúng độc, ta, ta có trách nhiệm..!” Thanh Phong, kỳ thật ta chỉ là thích ngươi, ta không muốn ngươi chịu ủy khuất. Liễm Âm trong lòng mặc niệm nói.

Sở Thanh phong sửng sốt, vốn tưởng rằng hắn chắc chắn sẽ nói là vì thích chính mình mới như vậy, không nghĩ tới là trách nhiệm, nhất thời tự giễu nói: Sở Thanh Phong, ngươi cho ngươi là ai? Một tiểu quan  thấp hèn mà thôi, người ta là  Vương gia như thế nào lại thích ngươi? Ngươi nha, vĩnh viễn chỉ tự mình đa tình!

Lạnh mặt nhìn chằm chằm vào mắt Liễm Âm, lạnh lùng nói” Một khi đã như vậy, ta đây sẽ không khách khí”. Nói xong ngăn đùi Liễm Âm, đem cự vật đứng thẳng đã lâu đâm xuống, đưa vào mật động non mềm, điên cuồng trừu sáp.

Liễm Âm chỉ cảm thấy đau đớn không chịu được muốn hét lên, chày thịt cứng rắn kia tựa như lưỡi dao sắc bén đâm vào, mật đọng phía sau như bị đâm nát, thầm nghĩ: hắn hận ta, hắn vẫn là hận ta, ghét ta! TTATT

Nhất thời chỉ cảm thấy chán ngán thất vọng, tâm, cơ hồ đã chết, nhắm mắt không để ý đến vẻ mặt lãnh nghiêm của người kia, chỉ là mỗi khi nhìn hắn một chút lại thấy say mê một chút, nếu như người ta đối với mình không có tình yêu thì cần gì phải làm cho người ta chán ghét?

Liễm Âm cau mày, nhắm mắt, chịu đau, cực lực chịu hoan ái thô bạo. Sở Thanh Phong lúc này cũng đã bị xấu hổ buồn bực cùng tình dục bức bách không còn lý trí, mặc cho tình dục cùng tức giận thúc giục, hắn không ngừng đâm tới, Liễm Âm đau không chịu nổi mà ngất đi, một tia máu từ đùi chảy ra, rơi xuống áo ngủ bằng gấm.

Sau một hồi mãnh liệt, Sở Thanh Phong một tiếng gầm nhẹ, ở trong cơ thể Liễm Âm bạo phát dục vọng. Trong đầu nhất thời thanh minh  rất nhiều, nhìn người nằm dưới thân, thấy mặt hắn một mảnh trắng xanh, trên trán mồ hôi đầm đìa, đã ngất từ lúc nào.

Trong lòng đau xót, chậm rãi rút ngọc hành ra, lại thấy trên ngọc hành có vết máu, cả kinh, đã thấy từ mật động thẳng xuống đùi là tơ máu cùng bạch trọc hỗn độn. Nhất thời lại hối hận, lại là khổ sở.

Sửng sốt trong chốc lát, xoay người xuống giường, phủ thêm áo choàng, đi ra gian ngoài, nhẹ giọng gọi tôi tớ, đặt bồn nước ấm, mang cả thuốc cầm máu.

Chỉ chốc lát sau, hạ nhân đã đem đên nước ấm cùng dược cao, Sở Thanh Phong tiếp nhận, nhẹ nhàng đi vào nội thất, đem bồn đặt bên giường, nhẹ nhàng vò khăn,vắt khô, lật áo ngủ bằng gấm, nhấc một chân Liễm Âm, dùng khăn nhẹ nhàng lau sạch  mật động, đem uế vật cùng vết máu lau sạch sẽ.

Đột nhiên nhớ tới trong mật động cũng cần rửa sạch, liền thật cẩn thận đưa một ngón tay, tham tiến mật động bị phá nát, “Ân!” Một tiếng hừ nhẹ, Liễm Âm nhắm nghiền mắt, cau mày vì đau.

Sở Thanh Phong càng thêm cẩn thận, động tác thật nhẹ, nhẹ nhàng lau sạch vết máu, lấy dược cao, nhẹ nhàng vẽ loạn ở vách trong. Ngón tay bị mật động trụ, bất giác nhớ tới cảm giác sảnh khoái vừa rồi, hạ thể có chút nóng , đỏ mặt lên, âm thầm bình tĩnh lại, kìm nén dục vọng.

Lau rửa xong, Sở Thanh Phong đã mệt cực kì, nhìn thấy Liễm Âm mê man, sắc mặt tái nhợt, nhất thời lại yêu thương, đồng thời cũng thấy hối hận. Nghĩ đến hắn hầu hạ dưới thân chỉ là vì trách nhiệm, thấy thật  không cam tâm, trong lòng khổ sở không thôi. Chậm rãi nằm bên cạnh hắn, ôm lấy thân người to lớn của hắn, mặt áp vào lòng ngực, cảm thụ cảm giác ấm áp, một trận mệt mỏi kéo tới, ôm lấy Liễm Âm nặng nề ngủ.

—————————–

Lão gia: ah~~~~~~ Ngược chết đi đc, đọc 2 lần mà ta thấy vô cùng đau lòng đó TTATT Ông nói gà bà nói vịt, đùa, 3 anh e nhà này giỏi cái trò đó đó quá đi =”= làm cho lão gia hôm nay đau lòng muốn chết!!!!

Aki: ghét nhất truyện này và Liễm Trần đoạt ái ở chỗ tối ngày cứ ông nói gà bà nói vịt, tự kỷ siêu cấp, cứ khoái ôm đồm tội lỗi về mình, coi mà muốn lôi hết 2 anh ra  đập một trận cho hết ngốc >_<

This entry was posted in danmei. Bookmark the permalink.

10 Responses to Liễm Âm vấn tình chương 13

  1. hai ông nhà này hay có cái tật chạy trốn tình iu, mà anh Ly trong Liễm trần với bé Phong trong này cũng một rứa, hai cặp ngốc như nhau

  2. Ta chỉ có thể lấy 2 từ câm nín để hình dung ~
    Ai là công ai là thụ đây ~~~~~““ ta … tg bạn Âm mới là công chứ ~ sao lại … thế này ~ lão gia ~ ng làm ta emoing ~ bắt đền đi ~

  3. trời ơi anh Liễm lại bị thượng sao hở giời? K thể hình dung a. Ngay từ đầu vốn chỉ có hình ảnh bé Phong là thụ chứ. K chịu. K chịu.

  4. yuki says:

    Cơ bản mà nói thì 2 bạn này cũng tự kỷ y chang bạn Trần và bạn Ly. Nói ra trong cái nhà này chỉ có bạn Diệm là thật thà, chất phác nhất: yêu thì nói yêu chứ chẳng cần quanh co tìm lý do lý trấu gì hết.

    Chờ chương tiếp theo của bạn. ^^ *đặt cục gạch*

  5. photography says:

    ui đọc từ đầu cứ tưởng Liễm Âm là công
    h ngược lại không thích lắm những vẫn rất hay

  6. Các nàng cứ từ từ mà chờ đi, về sau càng ngược TTATT… Ah, ta k dám đọc tiếp nữa TTATT

  7. Mặc Nhiên says:

    Là công thì vẫn có thể bị đè trở xuống mà =)) Lần đầu tiên của Liễm Trần với Ly thì anh Trần cũng bị bạn Ly thượng cả đêm đấy thôi, sau đó thì bị đè lại, có ngốc đầu lên được lần nào nữa đâu :))

    Coi càng về sau càng thấy tức cái đôi này, ức chế quá >_<

  8. thuong nguyet says:

    úi sao lại có vụ tán tỉnh buồn cuời như đôi này nhỉ
    anh nói 1 đằng em nghe 1 kiểu
    yêu thì nói rằng yêu không yêu thì nói một lần cho xong như bạn Diễm âý nhỉ
    chờ chap tiếp của nàng

  9. fangzhen says:

    lâu lâu vô lại có chương mới😀
    yêu lão gia lắm nga😀
    bé Phong cũng thật là sướng, được anh Âm chiều đến mức cam tâm tình nguyện cho ẻm thượng =]]

  10. minmin309 says:

    oi troi oi uk che voi 2 anh nay wa di
    iu nhau nhu the ma cu hieu nham nhau hoai ah
    doc Liem tran doat ai da tuk hoc mau rui doc kai nay con tuk hon
    thank b Vuong Quan nhiu lam lam y
    co gang phat huy nha b

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s